Linh Minh Tử lấy được Định Quang châu, trong lòng thầm suy tính: "Nay đã có bảo bối này khắc chế được Kim Cương trác của tên kia, sao không tìm gã đấu một trận trước? Dẫu không thắng cũng có thể thăm dò được hư thực của gã."
Chủ ý đã định, hắn nhún mình tung Cân Đẩu Vân, chớp mắt đã tới trước Kim Đâu sơn.
Vừa hạ mây xuống, Linh Minh Tử liền rút Tùy Tâm Như Ý bổng, dằn mạnh xuống thềm đá trước động khiến đất đá vỡ tung, lớn tiếng quát: "Tên nghiệt súc một sừng kia, mau ra đây nếm thử gậy của gia gia ngươi!"
Độc Giác Hủy đang ở trong động lau chùi cây điểm cương thương, nghe tiếng chửi rủa bên ngoài bèn vứt giẻ lau xuống, cười khẩy: "Con khỉ này cũng dai dẳng thật, bận trước mời hai đợt viện binh tới đều chuốc lấy thất bại ê chề, hôm nay vậy mà dám đơn thương độc mã mò đến."




